Thôi được, Nam Cung Bình thì Nam Cung Bình vậy!
Trong lòng Hàn Lập thầm thở dài. Là người trong cuộc của chuyện hoang đường năm xưa, hắn thực sự hiểu được vì sao Nam Cung Uyển không muốn đối mặt với mình.
Chính vì thế, hắn không vạch trần đối phương mà cất giọng nhẹ nhàng: "Hóa ra là Nam Cung tiền bối. Tiền bối và Nam Cung... và đường tỷ của người có dung mạo quá đỗi giống nhau. Vãn bối nhất thời không chú ý nên mới hiểu lầm, mong tiền bối chớ trách..."
Nam Cung Uyển hơi yên tâm, ngỡ rằng đã lừa được Hàn Lập, bèn trầm giọng đáp: "Không sao, ta và đường tỷ quả thực giống nhau như đúc, đến người trong gia tộc có khi còn chẳng phân biệt được, ngươi nhận nhầm cũng là chuyện bình thường."




